Dù mất thị giác, chàng trai 23 tuổi vẫn giành được học bổng Rhodes danh giá và 13 huy chương vàng

14/04/2018 21:30

'Tôi biết rõ những rào cản mà một người khuyết tật gặp phải. Nhưng khi đến cuối ngày, trách nhiệm của bạn là vượt qua những hàng rào đó. Đừng chỉ tập trung vào những gì mình không thể, thay vào đó hãy chú tâm đến những việc mà mình có thể' - Rahul chia sẻ.

Khi Rahul (23 tuổi, người Ấn Độ) mới chỉ 6 tháng tuổi, bố mẹ cậu đã phát hiện rằng mắt cậu không phản ứng bình thường với kích thích thị giác như những đứa trẻ đồng trang lứa. Trong vòng 4 năm, gia đình họ đã phải chạy chữa từ nơi này sang nơi khác nhưng vẫn không thành. Một vài bác sĩ xem tình trạng của Rahul trong vài giai đoạn nhất thời, trong khi số còn lại đều chẳng biết cậu bé đang mắc phải bệnh gì.

Vào năm 1998, khi Rahul lên 4, cậu được dẫn đến Bệnh viện mắt Shankar Netralaya (Ấn Độ) và đã được chẩn đoán với bệnh võng mạc bẩm sinh.

'Khi lớn lên tầm nhìn của tôi chỉ còn dưới 5%. Thị lực của tôi chỉ ở mức 3/60, tôi chỉ có thể nhìn rõ ở khoảng cách 3m, trong khi một người bình thường có thể nhìn rõ vật ở khoảng cách 60m. Do đó tôi gần như bị mù trong mọi tình huống' - Rahul chia sẻ với tờ The Better India.

Đến nay, khi Rahul đã 23 tuổi, anh trở thành học sinh mắc phải khuyết tật đầu tiên ở Ấn Độ nhận học bổng Rhodes danh giá để theo đuổi ngành Cử nhân Luật và Thạc sĩ Triết học tại trường Đại học Oxford. Ảnh: thebetterindia.com. 

Đến nay, khi Rahul đã 23 tuổi, anh trở thành học sinh mắc phải khuyết tật đầu tiên ở Ấn Độ nhận học bổng Rhodes danh giá để theo đuổi ngành Cử nhân Luật và Thạc sĩ Triết học tại trường Đại học Oxford. Ảnh: thebetterindia.com.

Tuy nhiên, Rahul không nhấn mạnh nhiều về danh hiệu mới này, bởi vì anh không nghĩ rằng khuyết tật là thứ để miêu tả phẩm chất của mình.

Nơi anh sinh ra và lớn lên, nhiều bố mẹ có con em khuyết tật thường gửi bọn trẻ vào một ngôi trường đặc biệt, tuy nhiên gia đình Rahul đã đấu tranh vì quyền lợi của con mình, bao gồm cả việc giáo dục. Nhờ vậy, từ năm 2000-2010, anh có cơ hội học tập tại một ngôi trường chính thống được tài trợ bởi Hội Cứu trợ người mù.

Rahul là học sinh khuyết tật đầu tiên ở trường. Dù gặp phải nhiều thử thách khó khăn, chàng trai này vẫn có ý định học hỏi từ những lỗi lầm của mình và luôn hướng về phía trước với thái độ tích cực.

Ngay sau khi hoàn thành cao đẳng, Rahul quyết định theo đuổi ngành luật 

Ngay sau khi hoàn thành cao đẳng, Rahul quyết định theo đuổi ngành luật

'Là một người khuyết tật, tôi đã nhận ra tầm quan trọng của việc học bảo vệ bản thân từ rất sớm, đó chính là học cách cất tiếng nói và khẳng định mình. Khi tôi đã biết cách bảo vệ bản thân, tôi lại muốn bảo vệ những người khác nữa, lúc đó tôi nhận ra rằng luật chính là thứ tốt nhất giúp tôi thực hiện điều đó' - chàng trai 23 tuổi chia sẻ về đam mê và động lực của mình khi theo đuổi ngành luật.

Khi chia sẻ về khu thị trấn nhỏ bé nơi mình sống, anh nói: 'Tôi lớn lên chẳng được nghe nhiều câu chuyện truyền cảm hứng từ những người khuyết tật đạt thành công trong cuộc sống.Thời điểm đó, chúng tôi thiếu nhiều điều kiện để tiếp cận với công nghệ thông tin và cơ sở hạ tầng hơn so với các học viện ở thành phố Mumbai hay Delhi'.

Thế nhưng, khi Rahul bắt đầu học tập xuất sắc và tạo cho mình một chỗ đứng, sự khuyết tật của anh dần dần chẳng còn là trở ngại. 'Sự khuyết tật của bạn sẽ chẳng mất đi, bạn phải học cách sống với nó. Và tôi đã bắt đầu vận dụng những phẩm chất tốt đẹp khác của mình vào cuộc sống. Không những vậy, tôi tin rằng khuyết tật đã xây dựng trong tôi lòng dũng cảm và sự bền bỉ để đối mặt với những thử thách khó khăn' - anh tiếp lời.

Sau khi hoàn thành xong chương trình phổ thông và theo đuổi ngành luật, Rahul quyết định học ở quê nhà Nagpur của mình trong khi bạn bè cùng trang lứa đều chọn đi du học hoặc chuyển đến các trường ở những thành phố lớn.

'Ở quê nhà, tôi đã có đủ tài liệu và sự hỗ trợ mình cần. Vì vậy, gia đình tôi đã nghĩ tôi có thể tiếp tục học luật ở đây. Thế nhưng, tôi bắt đầu thấy bạn bè mình tham gia các cuộc thi tranh luận quốc tế, đi vòng quanh thế giới, có công việc ở những công ty luật hàng đầu và học hỏi nhiều kinh nghiệm từ đồng nghiệp, trong khi tôi thì chẳng có một trải nghiệm nào để nói đến' - Rahul tâm sự.

Giữa những chuyện này, thử thách lớn nhất của Rahul chính là giữ vững động lực và tiếp tục phấn đấu bất kể môi trường xung quanh. 'Có một vài công ty đã từ chối tôi ngay lập tức mà chẳng hề cho tôi biết bất kỳ lý do nào. Kể cả những công ty mà tôi được nhận vào cũng không cho phép tôi đến phiên tòa bởi họ nghĩ tôi sẽ không thể xoay sở được. Khi đó tôi hiểu rằng sự an toàn của tôi chính là nỗi lo của họ bởi họ chẳng muốn chịu trách nhiệm nếu có chuyện gì đó xảy ra. Đến nay, bất kể những thành tựu tôi đạt được, nhiều người vẫn bảo tôi nên chọn một công việc chỉ cần ngồi một chỗ và không cần cử động nhiều' - chàng trai 23 tuổi chia sẻ.

Dù vậy, Rahul đã kể rằng mình thật may mắn khi tìm được ít nhất một người ở mỗi công ty đã không quan ngại đến sự khuyết tật của mình. 'Ở mọi nơi tôi làm việc, mặc dù khó khăn, nhưng tôi vẫn luôn tìm được vài đồng nghiệp sẵn sàng chú trọng vào kỹ năng của tôi so với phần lớn số đông. Những người mắc phải khuyết tật đều cần có những đồng nghiệp như thế, những người mà có thể ủy thác bạn, thấu hiểu bạn và cho bạn cơ hội công bằng như mọi người' - Rahul tiếp lời.

Với những nỗ lực không ngừng nghỉ, Rahul đã nhận được học bổng Rhodes danh giá để theo đuổi ngành Cử nhân Luật và Thạc sĩ Triết học tại trường Đại học Oxford (Mỹ). Ngoài ra, chàng trai này cũng nhận được tới 13 huy chương vàng trong lĩnh vực mà anh theo đuổi.

Rahul ở lễ triệu tập lần thứ 105 của trường ĐH Rashtrasant Tukadoji Maharaj Nagpur (RTMNU) - nơi mà anh nhận được 13 huy chương vàng 

Rahul ở lễ triệu tập lần thứ 105 của trường ĐH Rashtrasant Tukadoji Maharaj Nagpur (RTMNU) - nơi mà anh nhận được 13 huy chương vàng

Nhận được học bổng Rhodes là một thành tựu mà Rahul vẫn chưa thể tin được, anh chia sẻ: 'Đây thực sự là một niềm vinh dự lớn của tôi. Tôi đã đúc kết được những giá trị quý báu từ trải nghiệm này. Lý do mà học bổng Rhodes có ý nghĩa lớn lao đối với tôi đó chính là tôi đã có thể khẳng định được năng lực của mình, trong khi mọi người còn đang nghi hoặc về khả năng của tôi với chứng khuyết tật.

Việc có trách nhiệm với hành động của chính mình thực sự rất cần thiết. Đừng chỉ ngồi đó khoanh tay và trông chờ mọi chuyện sẽ tự đi vào khuôn khổ. Nếu bạn không dừng biện hộ cho bản thân, bạn sẽ không thể tiến tới về phía trước một cách tích cực.

Tôi biết rõ những rào cản mà một người khuyết tật gặp phải. Nhưng khi đến cuối ngày, trách nhiệm của bạn là vượt qua những hàng rào đó. Đừng chỉ tập trung vào những gì mình không thể, thay vào đó hãy chú tâm đến những việc mà mình có thể. Chính thái độ và sự chăm chỉ này sẽ giúp bạn thực hiện những điều ý nghĩa trong cuộc sống sau này, chứ không phải là niềm thương cảm từ mọi người'.

(Theo thebetterindia.com)

>> Xem thêm: Bí mật về người trồng cây uyên bác trong bộ lạc nghèo ở Ấn Độ

Khánh Lam Baodatviet.vn